Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Nhớ mùa thu Hà Nội và em

Bài học từ đàn ngỗng
06:52 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Khi nhìn đàn ngỗng tạo thành hình chữ V mỗi khi bay cùng nhau, bạn có thể sẽ thắc mắc rằng khoa học đã khám phá ra điều gì để giải thích tại sao chúng lại bay với đội hình như vậy.
Khi một con ngỗng vẫy cánh, nó sẽ tạo ra một lực nâng cho con ngỗng bay phía sau nó.
Khi bay theo đội hình chữ V như thế, cả đàn sẽ được tiếp thêm ít nhất 71% sức mạnh hơn là khi từng con bay riêng lẻ.
Những ai biết cùng nhau chia sẻ mục tiêu chung và có tinh thần đoàn kết thì sẽ đến đích nhanh chóng và dể dàng hơn vì họ đang đi cùng hướng với những người xung quanh.

Khi một con ngỗng bay lệch đội hình, nó sẽ một mình chống chọi với sức cản của gió, và nó sẽ nhanh chóng trở về đúng vị trí để nhận lực nâng từ con phía trước.
Nếu chúng ta hiểu được ý nghĩa này chúng ta sẽ giữ vững đội hình với những ai đi cùng hướng với chúng ta.
Khi con ngỗng dẫn đầu đuối sức, nó sẽ quay trở lại phía sau đội hình để nhường chỗ cho con khác dẫn đầu.
Cũng như loài ngỗng, con người cần phải luân phiên nhau thực hiện những công việc đòi hỏi sự nổ lực cao.

Những con phía sau phát ra tiếng kêu để khuyến khích đồng đội phía trước giữ vững tốc độ.
Khi bạn lùi về phía sau, bạn sẽ gởi thông điệp gì cho những người khác.
Điều cuối cùng nhưng vô cùng quan trọng là khi một con ngỗng bị ốm hoặc bị bắn trọng thương, không theo kịp đàn, hai con khác sẽ lập tức tách khỏi đội hình dìu nó xuống đất để giúp đỡ và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại với con ngỗng bị thương cho tới khi nào nó có thể bay được.
Và nếu con ngỗng đó chết, hai con ngỗng kia sẽ bay một mình hay gia nhập với đàn ngỗng khác, để bắt kịp đàn của mình.
Nếu chúng ta có được tinh thần của đàn ngỗng, chúng ta sẽ là điểm tựa của nhau trong những tình huống khó khăn như thế. 
                                                                                     
Khuyết danh

  
HAVE NICE WEEKEND

 Nguyen Van Thanh
Deputy Manager of DQ LPG storage Project
PV GAS Project Management Consultant Co.
Mol.  +84 903649782
Em trước biển hoàng hôn
06:54 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem1
 
Em ngỡ ngàng trước biển hoàng hôn
Sóng dềnh lên đưa thuyền ra xa mãi
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu dầu dãi
Đậu giăng giăng trên nét gạch chân trời
Biết nói gì với hạt cát trên môi?
Cũng thấm đẫm vị mặn mòi của biển
Mỗi con sóng quàng lên em sắc biếc
Hiền hòa như tay mẹ bao dung
Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
Biển ồn ào em lặng im và khóc
Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi
Những niềm đau chưa nói được thành lời
Em tự thú trước mặt trời và biển
Trước trùng trùng cát trắng với đồi thông
Đàn chim trời bay khuất giữa hư không
Và chiều đến cách buồm nâu về bến
Chỉ có anh là không bao giờ đến
Để cùng em quỳ trước biển hoàng hôn.
 

Như Đã Dấu Yêu
06:56 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc
Và em chưa thuộc về ai.
Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào.
Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu.
Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.
Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.
Em sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Sáng tác: Đức Huy

www.lapduan.com 
Điều giản dị
06:58 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Dịu dàng hạt nắng đùa nhẹ trên áo
Đôi môi em gọi bao khát khao
mắt em vời vợi đăm đắm trời cao
Em mong manh tựa rừng cây trút rơi lá
Gió chiều bỗng chợt xao xuyến mãi không thôi

Người yêu ơi dù mai này cách xa
Mãi mãi diệu kỳ là tình yêu chúng ta
Và ta biết một điều thật giản dị
Càng xa em ta càng thấy yêu em

Hội ngộ rồi chia ly cuộc đời vẫn thế
Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao
Hy đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao
Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu
Nếu không có người mặt đất quá hoang vu

Và ta biết một điều thật giản dị
Càng xa em ta càng thấy yêu em 


Sáng tác: Phú Quang

Đàn ông Việt
06:59 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Có lẽ điều này hình thành do lịch sử. Lịch sử Việt Nam là những cuộc chiến tranh liên miên, từ năm này qua năm khác, những người đàn ông Việt luôn phải chinh chiến để bảo vệ đất nước, trong khi những người phụ nữ ở nhà phải lo hết việc nhà. Rồi khi người đàn ông trở về, những người phụ nữ thương chồng lại hết lòng chiều chuộng những người đàn ông của họ, những đứa con của họ, bởi vì chẳng ai biết rồi đây chiến tranh sẽ cướp đi mất của họ những người thân yêu nhất.
Để đáp lại, những người đàn ông Việt cũng ra sức tạo dựng cho vợ con cuộc sống đàng hoàng sung túc. Họ luôn phải chứng tỏ vai trò trụ cột trong gia đình, đảm nhận những công việc khó khăn nhất, nặng nhọc nhất, gian nguy nhất thay vì quét nhà, giặt giũ, nấu cơm. Lối sống này đã hình thành nên lối sống của người Việt Nam nói chung. Và em cũng có một người cha là một người đàn ông Việt, và em có thấy cha mình kém ga lang hơn một người Đan Mạch?
Đương nhiên, nói tới cái gì cũng phải xét từ nhiều khía cạnh. Bản thân tôi là một người đàn ông cũng thấy người Việt Nam chúng ta còn rất nhiều điều phải học hỏi để hoàn thiện hơn, không chỉ đàn ông mà cả phụ nữ. Đàn ông Việt chúng tôi cũng muốn lấy những người vợ dịu dàng như phụ nữ Nhật, nấu ăn ngon như phụ nữ Hoa, sexy như phụ nữ Âu Mỹ. Nhưng một người từng du học nước ngoài như tôi, cũng không thiếu cơ hội kết hôn với phụ nữ Âu châu, vẫn quay về “tắm ao nhà” dù trong dù đục. Tôi cũng vẫn thấy phụ nữ Âu Mỹ gợi cảm hơn, xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn vợ tôi nhiều mặt, nhưng với tôi, người vợ của tôi vẫn là nhất, em vẫn bướng bỉnh đấy, nấu ăn nhiều khi mặn hơn tôi tưởng và chẳng sao cả!
Trong mắt em, đàn ông Việt chỉ là đồ bỏ đi so với đàn ông Đan Mạch. Không sao. Vì đa số phụ nữ Việt Nam vẫn chọn chúng tôi, và cũng chưa chắc họ đã cần đến sự thương cảm , dù họ không lấy được một người đàn ông Đan Mach tuyệt vời. Vì hằng ngày họ vẫn bắt gặp những người đàn ông Bắc Âu đi công tác sang đây bỏ tiền ra mua vui với những cô gái rẻ tiền.
Tôi còn biết có 2 thương gia Bắc Âu bỏ tiền “bao” chung một cô gái, thuê khách sạn cho cô ta ở, 2 người kia thay nhau sang công tác Việt Nam , và cứ khi nào người này về thì người kia sang, cả hai đều ở chung với cô gái nọ. Khi về nước, chắc họ cũng vẫn là những người đàn ông tuyệt vời. Hay như ở sân bay, những người đàn ông Âu Mỹ chen bật cả đàn bà trẻ con để tranh lên máy bay sớm hòng kiếm được chỗ tốt trên một chuyến máy bay giá rẻ. Đó là văn minh ư? Nhưng đâu có sao? Rồi những người đàn ông Việt cũng sẽ có ngày cao to hơn, lịch sự hơn, văn minh hơn. Phải không các bạn.
ST
THÁNG BA TÂY NGUYÊN
07:01 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Tháng ba mùa con ong đi lấy mật, mùa con voi xuống sông hút nước, mùa em đi phát rẫy làm nương, anh vào rừng đặt bẫy cài chông.
Tháng ba sớm sớm mẹ ra rừng theo dấu chân rùa đi tìm nấm mối.
Chiều chiều cha chọn một góc vườn dạy con trai phóng lao trị hổ báo.
Tháng ba mùa hoa vông đang nảy nở cho con công múa, cho con cá bơi, bông không rụng xuống lòng suối nhỏ, tung lên trời vạn cánh sao rơi.
Hoa lách bay để lại nụ cười.

Tháng ba rừng Tây Nguyên hoa thắm đỏ, làng buôn vang tiếng chiêng múa hát, bầy chim muông cất cánh rợp trời, sông từng đàn con cá lội bơi.
Tháng ba tay em dệt khăn hồng theo cánh chim trời cho người em mến.

Chiều chiều anh dựng lại nếp nhà phòng khi qua những đêm ngày giông bão.
Tháng ba trời trong xanh như suối ngàn, cho em múa hát cho anh đánh chiêng, chiêng anh rộn núi rừng buôn làng, em ca giọng vút mây xanh, chim hót theo nghe sao ngọt lành. Tháng ba người tây nguyên chan chứa tình, con tim xao xuyến, đôi môi hé cười, tháng ba mùa núi rừng sôi sục, tháng ba mùa hạnh phúc Tây Nguyên, ôi tháng ba tô thắm cuộc đời.


Thơ: Trần Như Thơ, nhạc: Văn Thắng
Gửi Nắng Cho Em
07:04 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Anh ở trong này chưa thấy mùa đông
Nắng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ
Trời Sài Gòn xanh cao quyến rũ
Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam
Muốn gửi ra em một chút nắng vàng


Thương cái rét của thợ cày thợ cấy
Nên cứ muốn chia nắng đều ra ngoài ấy
Có tình thương tha thiết của trong này
Anh vẫn hiểu sức vươn của những cánh đào
Qua giá rét vẫn đỏ hoa ngày tết
Như cây thông vững vàng trong giá rét
Em hãy làm cây thông xanh nghe em
Khi hai miền cùng vào một vụ chiêm

Hai vựa thóc cùng nặng tình của đất
Cùng vào trận một ngày vui thống nhất
Hơn lúc nào anh thấu hiểu lòng em
Gửi nắng cho em gửi nắng cho em
Gửi nắng về sưởi ấm những bàn tay.
Sáng tác: Phạm Tuyên

Mùa Thu Cho Em
07:06 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé
Em có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
Em có hay thu về hết dấu cô liêu
Và em có hay khi mùa thu tới
Bao trái tim vương màu xanh mới
Em có hay hay mùa thu tới hồn anh ngất ngây
Nắng úa dệt mi em
Và mây xanh thay tóc rối
Nhạt đôi môi em thơm nồng
Tình yêu vương vương má hồng
Sẽ hát bài cho em
Và ru em yên giấc tối
Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
Chờ em anh nghe mùa thu tới.
Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
Em có mơ mơ mùa mắt ướt hoen mi
Và em có mơ khi mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
Em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Mối tình đầu
07:09 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Ngày xưa ,tôi thầm yêu một nàng thiếu nữ .
tóc em dài như gió mùa thu .
ngày xưa , khi hoa sữa thơm ven mặt hồ ,
theo năm tháng em lớn từng ngàỵ
những kỷ niệm không bao giờ phai .
Và khi một ngày xuân em trở thành thiếu nữ ,
mối tình đầu mang hương sắc mùa thu .
Mùa thu , khi hoa sữa tan ven mặt hồ .
Khi tôi đã biết yêu lần đầu ,
tôi đã nói yêu em trọn đời .

Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ ,
như hoa ven mặt hồ tàn theo gió mùa thu .
Tôi đi xa thủ đô nhớ về người thiếu nữ .
Tôi thêm yêu quê mình ,
yêu những đêm thanh bình .
hoa sữa thơm ven hồ ,
nhắc lại chuyện ngày xưa .
( ngày ...) ...........xưa .

Cứ mỗi khi thu về, hoa sữa thơm ven hồ ,
nhắc lại chuyện tình xưa .
The duy

Tản mạn mùa đông

4 ngọn nến
06:23 20 thg 11 2008Công khai2 Lượt xem1
 
Nếu trái tim con người luôn cháy lên ngọn lửa hy vọng, chúng ta sẽ tìm được những điều tốt đẹp cho cuộc sống như tình yêu, niềm tin và hòa bình.

Trong một căn phòng, không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn nến. Cây nến thứ nhất than vãn: "Ta là biểu tượng của Thái Bình, Hoà Thuận. Thế nhưng đời nay những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi im tiếng gươm súng, người với người - thậm chí vợ chồng anh em trong một nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ". Thế rồi ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng lụi tắt hoàn toàn.

Ngọn nến thứ hai vừa lắc vừa kể lể: ''Ta là Niềm Tin. Thế nhưng trong thế giới này hình như ta trở nên thừa thãi, một món xa xỉ. Biết bao kẻ sống theo thời không cần tới niềm tin". Nói rồi ngọn nến từ từ, tắt tỏa ra một làn khói trắng luyến tiếc.

''Ta là Tình Yêu - ngọn nến thứ ba nói - Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quên luôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt của mình''. Dứt lời phẫn nộ, ngọn nến vụt tắt.

Căn phòng trở nên tối tăm. Chỉ còn một ngọn nến nằm ở góc xa vẫn tiếp tục phát ra ánh sáng, như ngôi sao đơn độc giữa bầu trời đêm âm u. Bất chợt một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: ''Tại sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa Bình, Niềm Tin, Tình Yêu phải luôn tỏa sáng chứ''.

Cây nến thứ tư nãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng, đáp lời cô gái: ''Đừng lo. Tôi là Hy Vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mong manh, chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa Bình, Niềm Tin và Tình Yêu''.

Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư - Hy Vọng - thắp sáng trở lại các cây nến khác


Trả Lại Em Yêu
06:37 20 thg 11 2008Công khai2 Lượt xem1
 
Trả lại em yêu, khung trời Đại Học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát
Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt

Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ
Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá
Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má
Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa.

Anh sẽ ra đi về miền cát trắng
Nơi có quê hương mịt mù thuốc súng
Anh sẽ ra đi về miền mênh mông
Cơn gió Cao Nguyên, từng đêm lạnh lùng

Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó
Đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ
Đem nỗi thương yêu vào niềm thương nhớ
Anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về.

Trả lại em yêu con đường học trò
Những ngày Thủ Đô tưng bừng phố xá
Chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó
Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt

Trả lại em yêu mối tình vời vợi
Ngôi trường thân yêu, bạn bè cũ mới
Đường buồn anh đi bao giờ cho tới?
Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài

Trả lại em yêu! Trả lại em yêu!
Mây trời xanh ngát...
Sáng tác: Phạm Duy

Sai Gòn của tôi
06:39 20 thg 11 2008Công khai1 Lượt xem0
 
Anh có biết rằng Sài Gòn của tôi mùa này cũng đang gợi cảm giác mưa cuối ngâu xứ Bắc. Buổi sớm thức dậy, lắng nghe bằng tất cả giác quan để cảm thấy mùi âm ẩm hơi nước từ khoảng trời xám trĩu nặng ngoài cửa sổ đang phủ vào ban mai trong căn phòng bé nhỏ tôi sống những hơi hướng của buồn rầu. Úp khẽ mặt vào gối, lơ đãng bên tai những giai điệu quen thuộc, không biết là từ khi nào, nước mắt đã tràn mi. Nỗi nhớ ngập lòng mà không sao rõ rệt, không sao cụ thể, không sao hiện hình gương mặt của bất kỳ ai, lại thường làm tôi đau đớn.
Ra đường, để thấy phố xá Sài Gòn như tĩnh lặng hơn mỗi khi mưa. Thứ mưa thưa hạt, lây rây nơi đậm nơi nhạt như rất biết cách phác ra một hình dung, ừ Sài Gòn là thế. Cũng mưa đấy, nhưng không phải thứ mưa bụi rất mịn, êm ả giữa mùa xuân xứ Bắc. Sài Gòn cũng ít khi mưa lâu như mùa ngâu trừ khi rớt bão. Những giọt mưa Sài Gòn dường như cũng biết cách nhắc cho tôi, rằng đây không phải là Hà Nội. Mưa Sài Gòn chỉ ướt áo mà không đủ bay để phủ mỏng manh lên gương mặt những người bộ hành một lớp loáng nước như mưa bụi.
Sài Gòn, cái thành phố thân thuộc mà luôn khiến tôi ước được xa xôi, ước ở một nơi nào để mà không phải nghĩ đang sống chung với ai đó trong một thành phố dường như đã trở nên quá nhỏ bé và chật hẹp. Ước một nơi không có bụi và khói để phải ngửa mặt lên trời thở mỗi khi kẹt xe. Để căn bệnh viêm họng vốn hiếm khi bị ngay cả khi Hà Nội vào mùa lạnh thì mãi không khỏi ở nơi này... Và nhớ Hà Nội da diết, cảm giác nhớ ấy giống như sự chấp nhận rằng tôi đã thất bại, nó nhấn chìm tôi mãi. Phải chăng vì cô đơn? Phải chăng là sự hiển hiện trên gương mặt, khi mỗi sáng, tôi sờ trên da thịt mình một tiếc nuối mơ hồ. Tất cả như đã xa lắm...
Tôi nhớ một Hà Nội trong một phim anh từng làm. Xem phim này, lần nào tôi cũng thấy mình như đang trôi. Câu chuyện qua cách kể của anh giống như một minh họa không thể khác cho một cảm giác, cho một tình yêu. Tình yêu của anh dành cho Hà Nội là thứ ngôn ngữ ẩn dụ trong từng khuôn hình với ánh sáng xanh lơ ngay từ đầu phim, chậm rãi trong ca từ bài hát Pale Blue Eyes của nhóm Velvet
Underground. "Sometimes I feel so happy, sometimes I feel so sad...". Và thấm đẫm nhịp phim cũng là một hơi thở chuyên biệt của Hà Nội.
Bộ phim chính là cái cách mà anh luôn muốn nhân danh nó để biểu hiện sự ham muốn được chạm vào Hà Nội bằng tất cả cơ thể, để lắng nghe, để nhìn đến no mắt, để được hít thở đến nghẹn ngào. Và có lẽ phát hiện ra Hà Nội là anh đã mở được trong mình những cánh cửa khác của cảm xúc còn đang đóng. Để anh không bao giờ thôi ngạc nhiên, khi ai đó nói, với Hà Nội, sao mà xa lạ! Vì anh yêu Hà Nội đến đau lòng. 
Hà Nội, với anh còn là lần đầu tiên anh nghe được giọng Bắc, thứ giọng nói giàu âm sắc, vô cùng gợi, đã khiến anh lặng người. Đó mãi là món quà quá lớn mà anh, một kẻ sinh ở miền Trung, lớn lên thành người xa xứ, luôn thấy mình chưa xứng đáng đón nhận. Nên ông bạn họa sĩ già sống ở Sài Gòn cứ mỗi trước khi anh về Hà Nội, lại bị anh "gạ gẫm" rằng: "Về đi nào, về nghe giọng Bắc, mà chết, mà chết!". Nên trong phim của anh, có một cô nhân tình không bao giờ nói với người tình một câu dù những cuộc mây mưa cuồng nhiệt đến mấy. Anh bảo, đó là tính đạo, đó là tình yêu quá lớn của anh với giọng nói của con gái Bắc, đến mức, anh tin rằng, quyền uy vô hình của giọng nói ấy sẽ làm hỏng mối quan hệ bâng quơ mà anh muốn tạo ra trong phim. Và những người phụ nữ bao giờ cũng có làn tóc ướt nước, ríu rít nói những câu chuyện không đầu không cuối, khung cửa tiệm cà phê mà chủ nhân chưa bao giờ cho phép bất kỳ đoàn làm phim nào bước chân vào, trừ anh, chỉ sau một cuộc nói chuyện. Tôi cứ tin anh đã thuyết phục ông ấy bằng thứ tình yêu Hà Nội quá đỗi mãnh liệt của riêng mình.
Sài Gòn vẫn đang mưa. Mưa chẳng làm tôi ốm, tôi chẳng buồn, chỉ không vui. Và thấy một cái hố sâu thật là sâu. Một vết xước đau thật là đau. Ở đây này - ngay trong ngực trái. Bởi sự ngạc nhiên mãi, rằng có người nào không sinh ra, không sống ở Hà Nội mà yêu Hà Nội đến thế, như anh không?
Và anh có biết, với riêng tôi, Sài Gòn mùa này lạnh lắm. 

Thơ Hoàng Nhuận Cầm
06:41 20 thg 11 2008Công khai3 Lượt xem0
 
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới qua rồi
Còn sót lại bên bàn bông cúc tím
Uốn cánh tàn và cánh sắp sửa rơi
Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Trong mắt của em anh như cánh chim trời
Anh đã sợ những điều giả dối
Hãy nói đi em đau đớn dù một lần
Ôi tình yêu của tôi! Ôi tình yêu của tôi
Chờ đợi mãi một lần em đã đến
Để rồi mãi con gió lại ra đi
Em đã đến như mùa thu lên tiếng
Em mang đến cho anh nỗi cô đơn
Thu đã qua rồi xin em hãy làm cơn bão từ ngàn xa
Hò hẹn mãi một ngày em đã tới
Để rồi mãi cơn gió lại ra đi
Nghe bước chân em qua thoáng vu vơ
Dâng nỗi đau còn biết đến bao giờ
ST: Hoàng Nhuận Cầm
Tản mạn mùa đông
06:44 20 thg 11 2008Công khai2 Lượt xem1
 

Anh đọc những quyển sách giống em, say mê các bản nhạc mà em ưa thích, xúc động vì bộ phim làm em rơi nước mắt. Em vội vã yêu, với niềm tin đây chính là một nửa của mình.
Nhưng, anh lại tin rằng một nửa của anh vẫn còn thất lạc đâu đó. Thế là em còn lại một mình, với những nỗi lòng của tình đầu dở dang.
Em đứng một mình trong cơn mưa dông chiều hôm ấy. Gió quất thẳng những giọt nước vào đôi má em, bỏng rát. Em lặng buồn. Rồi từ lúc ấy, em nhận ra một điều, những gì em làm, em suy nghĩ, chỉ là một cõi của riêng mình.
Em nhận ra rằng tình yêu không là điều bất biến. Và lòng mỗi người chất chứa những riêng tư mà không phải gần nhau là biết hết được. Cơn mưa hôm ấy, dù có lạnh lùng cũng không thể nào xóa dấu những nhớ thương em chắt chiu góp nhặt, vì lòng em đã trót mang nặng nỗi yêu thương…

Mùa Vu Lan
06:49 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem0
 
Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

Và tôi cũng yêu em
06:47 20 thg 11 2008Công khai0 Lượt xem1
 
Sáng tác: Đức HuyTôi yêu xem một cuốn truyện hay
Tiếng chim hót đầu ngày
Và yêu biển vắng
Tôi yêu ly cafe buổi sáng
Con đường ngập lá vàng...
Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh dưới hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Bữa cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn...

Tôi yêu đi bộ dưới hàng cây
Đấu vui với bạn bè
Và ly rượu ngon
Tôi yêu trong nhà nhiều cây lá
Tôi yêu những người già.
Tôi yêu những gì đến tự nhiên
những câu nói thành thật
Và yêu ngày nắng
Tôi yêu mặc Jean và áo trắng
Yêu trăng sáng ngày rằm
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan....

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Những bài thơ tình hay


Bài Thơ Đôi Dép 
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia . 

( Tác giả : Khuyết danh )
Em sợ

Em sợ một ngày anh phẩy tay trước câu thơ
Lắc đầu trước những diều làm hồn em trăn trở
Trong mỗi tế bào ko có phần cho nỗi nhớ
Tình yêu thành quán nhỏ chợ trời

Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Trước trái tim em ko ngừng bão táp
Anh thản nhiên với em,hồi hả với người

Em sợ một ngày anh ko dám cho em
Một giây phút lành nguyên,chút hi sinh khan hiếm
Anh thản nhiên đi và thản nhiên tìm đến
Thản nhiên khuyên em yêu người khác thay mình

Em sợ một ngày vì quá yêu anh
Bao dung mãi em thành người nhu nhược
Sợ một ngày ko được như mong ước
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mù.

TỰ HÁT - Xuân Quỳnh

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người xem thường của cải
Nên nếu cần anh bàn nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời 
Vì sẽ tắt khi bóng chiều chợt xuống
Để mình em với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều lần nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu này sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẫm rừng anh

Em lo âu trước xa tấp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời thường ai cũng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi...

ĐỨA CON NGOÀI GIÁ THÚ
Vương Trọng

Đợi về khuya cả phòng lặng ngủ
Mẹ nhẹ nhàng ngồi dậy vuốt ve con
Mặc người đời gọi con ngoài giá thú
Con vẫn trong tình mẹ vuông tròn.

Mẹ làm mẹ mà chưa từng làm vợ
Vẫn suất cơm tập thể quá khiêm nhường
Nửa làm máu, nửa chia ra làm sữa
Hạnh phúc nào bằng: san sẻ yêu thương.

Thôi nhắc chi những năm dài trống trải
Bao vầng trăng vô nghĩa rụng qua đầu
Tóc hoàng hôn thưa dần theo lược chải
Pháo cưới người như đốt để trêu nhau.

Mẹ nhớ lại ngày con vừa trứng nước
Người ấy đi như trốn chạy nợ nần
Thèm trái chua, mẹ trùm chăn ăn lén
Sợ mắt người như sợ mũi kim châm...

Sinh con ra, mẹ vẫn nằm giường một
Có khác chăng là kê lại góc phòng
Ngày nghỉ đẻ phải trừ vào ngày phép
Vuông vải màn làm tã, giặt rồi hong.

Vài tháng tuổi con đã quen kẻng thức
Mẹ đi làm, con lên địu đi theo
Mẹ đào hố trồng cây theo định mức
Lưng mẹ gầy con ngủ giấc cheo leo!

Ngày lưng mẹ, đêm nằm trên giường mẹ
Mình mẹ lo khi trái gió, trở trời
Ngoài giá thú sao ngoài lòng thương cảm
Để người đời ghét bỏ mẹ con tôi?
HAI CHỊ EM 

Nín đi em bố mẹ bận ra Tòa
Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi 
Thằng bé khóc, bụng chưa quen chịu đói 

Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm 

Bố mẹ đi từ sớm khác mọi hôm 

Không nấu nướng và không hề trò chuyện 
Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻm 
Cùng một đường sao chẳng thể chờ nhau? 

Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu 

Ngoài hai tiếng ra tòa vừa nghe nói 
Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi 
Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về 

Mẹ bế em âu yếm vuốt ve 

Bố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp 
Nó sung sướng ra vào tíu tít 
Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra 

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa 

Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý 
Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký 
Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa 

Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ 
Đứa có mẹ thì thôi không có bố 
Hai chị em rồi sẽ mất nhau... 

Nín đi em! - Em khản giọng khóc gào

Chị mếu máo đầm đìa nước mắt 
Những bố mẹ bên bờ chia cắt 
Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình. 

VƯƠNG TRỌNG

QUÊ HƯƠNG

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường 
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ: 
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?" 
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao. 

Nhớ những ngày trốn học 
Đuổi bướm cầu ao 
Mẹ bắt được... 
Chưa đánh roi nào đã khóc 
Có cô bé nhà bên 
Nhìn tôi cười khúc khích... 

Cách mạng bùng lên 
Rồi kháng chiến trường kỳ 
Quê tôi đầy bóng giặc 
Từ biệt mẹ tôi đi 

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!) 
Cũng vào du kích 
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích 
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi) 
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời... 
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại 
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi 

Hòa bình tôi trở về đây 
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày 
Lại gặp em 
Thẹn thùng nép sau cánh cửa 
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ 
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)! 
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi 
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng 

Hôm nay nhận được tin em 
Không tin được dù đó là sự thật 
Giặc bắn em rồi quăng mất xác 
Chỉ vì em là du kích, em ơi! 
Đau xé lòng anh chết nửa con người! 

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm 
Có những ngày trốn học bị đòn, roi 
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất 
Có một phần xương thịt của em tôi.
HAI SẮC HOA TI-GÔN 
T.T.K.H.
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn 
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn 
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc 
Tôi chờ người đến với yêu thương
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi 
Thở dài trong lúc thấy tôi vui 
Bảo rằng : "Hoa giống như tim vỡ 
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi".
Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì 
Cánh hoa tan tác của sinh ly 
Cho nên cười đáp : "Màu hoa trắng 
Là chút lòng trong chẳng nghĩ suy".
Đâu biết lần đi một lỡ làng 
Dưới trần gian khổ chết yêu đương 
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm 
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi thu lại thu 
Lòng tôi còn giá đến bao giờ 
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ 
Người ấy cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời 
Ái ân lạt lẽo với chồng tôi 
Từng mùa thu chết, từng thu chết 
Vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết 
Một mùa thu trước rất xa xôi 
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã 
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ 
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu 
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng 
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng 
Trời ơi ! Người ấy có buồn không ? 
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ 
Tựa trái tim phai, tựa máu

Tổ quốc ở Trường Sa

Các anh đứng như tượng đài quyết tử
Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra
Dòng máu Việt chảy trong hồn người Việt
Đang bồn chồn thao thức với Trường Sa.

Khi hy sinh ở đảo đá Gạc Ma
Anh đã lấy ngực mình làm lá chắn
Để một lần Tổ quốc được sinh ra
Máu các anh thấm vào lòng biển thẳm.

Cờ Tổ quốc phất lên trong mưa đạn
Phút cuối cùng đảo đá hóa biên cương
Anh đã lấy thân mình làm cột mốc
Chặn quân thù trên biển đảo quê hương.

Anh đã hóa cánh chim muôn dặm sóng
Hướng về nơi đất mẹ vẫn mong chờ
Nếu mẹ gặp cánh chim về từ biển
Con đấy mà, mẹ đã nhận ra chưa !

Có nơi nào như Đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ quốc được sinh ra

Biển mùa này sóng dữ phía Hoàng Sa
Các con mẹ vẫn ngày đêm bám biển
Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta
Như máu ấm trong màu cờ nước Việt

Biển Tổ quốc đang cần người giữ biển
Máu ngư dân trên sóng lại chan hòa
Máu của họ ngân bài ca giữ nước
Để một lần Tổ quốc được sinh ra

Việt Nam ơi! dưới bão táp mưa sa
Người thắp sáng một niềm tin bền bỉ
Những giếng dầu trụ vững giữa khơi xa
Dầu là máu thắp trên thềm lục địa

Sớm mai này nắng ấm ở Trường Sa
Tiếng gà gáy bình yên trên ngực đảo
Tiếng trẻ nhỏ đến trường nơi sóng bão
Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra"

Tổ quốc nhìn từ biển


Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước *
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Hoa sữa


Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
Một buổi sớm, em bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh

Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh?
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay...

Đau khổ, buồn, nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêo và Juliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu còn tròn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau... 

Nguyễn Phan Hách

Kẻ đi tìm tình yêu
Xuân Diệu
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
         
Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau